Hơn 40 Blog. Hơn 300 Nhà thơ nổi tiếng Thế giới và những Lời chúc – Giai thoại – Chuyện tình hay nh

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2017

Thơ Aleksandr Odoyevsky


Aleksandr Ivanovich Odoyevsky (tiếng Nga: Александр Иванович Одоевский, 26 tháng 11 năm 1802 – 15 tháng 8 năm 1839) là nhà thơ Nga. 

Tiểu sử: 
Aleksandr Odoyevsky sinh ra trong một gia đình quí tộc Sankt-Peterburg. Từ nhỏ đã có được sự giáo dục tốt của gia đình, lớn lên phục vụ trong đội kỵ binh của Sa hoàng. Vì tham gia vào sự kiện ngày 14 tháng 12 năm 1825 của những người khởi nghĩa tháng Chạp bị đày đi vùng Siberia. Năm 1837 chuyển về vùng Kapkage, gặp các nhà thơ Lermontov và Ogarev. 

Những bài thơ của ông viết trước năm 1825 đều bị thất lạc. Từ sau năm 1825 ông viết được nhiều bài thơ trữ tình nổi tiếng. Thơ của ông mang một vẻ hoài cảm với những tình cảm chân thành và những suy ngẫm triết lý, được nhà thơ Lermontov phát triển sau đó. Sinh thời ông chỉ in được một vở kịch tạp chí Современник (Người đương thời) và một tập thơ, chỉ đến năm 1883 tuyển tập tác phẩm cùng với tiểu sử của ông mới được xuất bản. 

Tác phẩm: 
*Полн. собр. стихотворений, СПБ, 1883
 
*Полн. собр. стихотворений и писем, М. - Л., 1934
 
*Полн. собр. стихотворений, Л., 1958
 



GIẤC NGỦ

Còn trước mặt tôi hình bóng của em 
Với vẻ dịu dàng và đôi mắt sáng 
Hình bóng rơi vào tâm hồn sâu thẳm 
Hình bóng làm cho phiền muộn cõi lòng. 

Tôi nhớ về một cuộc chia ly buồn 
Em với tôi, như với người bạn cũ 
Em nói với tôi: “Đừng quên anh nhé!” 
Và bắt tay tôi trước lúc lên đường. 

Còn tôi chỉ gặp em trong phút chốc 
Rồi chia tay em mãi đến muôn đời! 
Cuộc đời như giấc ngủ - không lẽ được 
Gặp em là mơ ước của lòng tôi? 

Nhưng nếu như chỉ còn là giấc mộng 
Đù
a với tâm hồn tội nghiệp của tôi 
Ai cho tôi giấc ngủ mà không tỉnh 
Cái chết và hình bóng của em tôi! 

(Мой непробудный сон)

Еще твой образ светлоокой
Стоит и дышет предо мной;
Как в душу он запал глубоко!
Тревожит он ее покой.

Я помню грустную разлуку:
Ты мне на мой далекий путь,
Как старый друг, пожала руку
И мне сказала: «не забудь!»

Тебя я встретил на мгновенье,
На век расстался я с тобой!
И все как сон. Ужель виденье,—
Мечта души моей больной?

Но если только сновиденье
Играет бедною душой,—
Кто даст мне сон без пробужденья?
Нет, лучше смерть и образ твой!


LỜI CHÚC RƯỢU

Cả cuộc đời như tiếng cười giòn tan 
Tình cảm ấm nồng, tâm hồn không sa đoạ 
Tôi yêu tất cả, tôi uống chúc tất cả! 
Nói có trời, luôn thiểu rượu vang! 

Tôi uống ít hơn, nhưng mà tôi 
Chẳng bao giờ trộn rượu vang với nước 
Tôi yêu một và uống chúc chỉ một 
Tôi uống cho cạn chén của cuộc đời!


Звучит вся жизнь, как звонкий смех...

 Звучит вся жизнь, как звонкий смех,
От жара чувств душа не вянет...
Люблю я всех, и пью за всех!
Вина, ей-богу, недостанет!

Я меньше пью, зато к вину
Воды вовек не примешаю...
Люблю одну - и за одну
Всю чашу жизни осушаю!



HỌA MI VÁ HOA HỒNG

- Tại vì sao hoa cúi xuống thật buồn 
Tại vì sao hoa không nhìn ta vậy? 
Ta từ lâu vẫn hót ca ngợi em 
Còn em có nghe lời ta không đấy? 

-
Nghe đ làm gì? Những lời to tát 
Người đi hót về tình yêu của mình 
Còn em buồn: người đâu có yêu em 
Và người chẳng hót cho em chỉ một. 

-
Nhưng mà hoa như cô gái châu Âu 
Tâm hồn của mình em đừng vung phí: 
Cho ta chỉ một, tâm hồn hãy trao 
Thì khi đó ta hót trong lặng lẽ!

Соловей и роза

— Зачем склонилась так печально,
Что не глядишь ты на меня?
Давно пою и славлю розу,
А ты не слушаешь меня!

— Зачем мне слушать? Слишком громко
Поешь ты про свою любовь.
Мне грустно: ты меня не любишь,
Поешь не для меня одной.

— Но ты, как дева Франкистана1,
Не расточай души своей:
Мне одному отдай всю душу!
Тогда я тихо запою.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét